Thế gia quyền thần rơi đài, chó điên sa sút x Cô nương nông gia thật thà
Văn án 1
Ôn Hạnh Dư từ nhỏ đã có tính cách ngây ngô, lại thêm phần mềm yếu. May mắn duy nhất trong đời nàng là thuở nhỏ được Lão thái quân phủ Định Quốc Công cứu mạng, rồi trở thành tỳ nữ thân cận của bà.
Lão thái quân hiền từ, vẫn thường hay bảo: “Đợi Hạnh Dư đủ mười tám tuổi, ta sẽ gả con vào một nhà tử tế.”
Ôn Hạnh Dư ngoan ngoãn vâng lời, nhưng ánh mắt lại chẳng kìm được mà hướng về bóng hình thanh cao thoát tục, tựa cây ngọc giữa rừng quỳnh phía bên ngoài cửa sổ.
Đó là thế tử gia Chúc Vô Chấp của phủ Định Quốc Công, vị lang quân cao quý và tài hoa bậc nhất kinh thành. Cũng là ánh trăng dưới đáy nước lạnh lẽo mà đời định sẵn nàng chẳng thể chạm tới, cũng không thể vớt lên.
…
Không lâu sau khi Ôn Hạnh Dư rời phủ, phủ Quốc Công hiển hách trăm năm sụp đổ chỉ trong một đêm, chỉ còn lại mình Chúc Vô Chấp bị giam cầm trong đại lao.
Để báo đáp ơn đức của Lão thái quân, nàng dùng đủ mọi cách cứu Chúc Vô Chấp ra ngoài, để hắn thay thế thân phận của vị hôn phu quá cố. Hai người buộc phải bái đường thành thân, làm một đôi phu thê giả.
Nàng cùng hắn trải qua sóng gió báo thù, nhìn hắn leo lên vị trí quyền khuynh triều dã, bản thân cũng trở thành Vương phi Nhiếp chính vương khiến người người ngưỡng mộ. Thế nhưng chỉ mình Ôn Hạnh Dư biết, Chúc Vô Chấp vốn dĩ luôn ghét bỏ nàng.
Dẫu có tủi thân, nàng cũng hiểu phu thê giả chẳng thể thành thật. Thế là, nàng để lại một phong thư hòa ly rồi cao chạy xa bay.
Văn án 2
Từ khi sinh ra Chúc Vô Chấp đã sống trong vinh hoa phú quý tột bật: chân không đạp đất nếu nơi đó chẳng phải gạch ngọc, thân không vận đồ nếu thứ đó chẳng phải gấm dệt chỉ vàng. Hắn là vị Thế tử cao ngạo, là quý công tử tự phụ chẳng coi ai ra gì.
Mãi đến khi gia tộc lụn bại, bị vùi dập xuống bùn đen, kẻ cứu hắn lại chính là nàng tỳ nữ ngốc nghếch mà hắn vốn chẳng mảy may để mắt tới.
Để che mắt thế gian, hắn trở thành phu quân hờ của Ôn Hạnh Dư.
Chúc Vô Chấp nhìn nàng bấm đầu ngón tay tính toán xem còn bao nhiêu lương thực, nhìn nàng cam chịu nhịn nhục, khép nép sợ hãi trước những kẻ bắt nạt. Chẳng có chút tiền đồ nào.
Hắn chê nàng thô kệch, chê nàng khờ khạo, chê cả cái cách nàng vui sướng reo hò chỉ vì một nắm hoa dại ven đường.
Sau này, hắn đỗ Thám hoa, chém giết gian thần. Tiên đế băng hà, hắn phò tá tiểu Hoàng đế thống lĩnh chư hầu, trở thành Nhiếp chính vương dưới một người trên vạn người.
Người đời đều nói, hắn nên cưới một tiểu thư khuê các môn đăng hộ đối. Nhưng Chúc Vô Chấp lại nghĩ, Ôn Hạnh Dư tuy có hơi tẻ nhạt vô vị, nhưng được cái ngoan ngoãn, hắn nguyện ý cùng nàng sớm chiều nhường nhịn, bạc đầu giai lão.
Thế nhưng, ngày hắn phục gia nghiệp trở về phủ, thứ chờ đợi hắn lại là một bức thư hòa ly.